Đàn ông nên nhớ vợ là cơm nguội nhà ta nhưng là đặc sản của thằng cha láng giềng

Đàn ông nên nhớ vợ các anh dù có xấu cỡ nào cũng đừng dại mà coi thường và bỏ bê. Vì hễ các anh hở ra chút là lão hàng xóm hốt về ngay đấy.

 Người ta thường bảo đàn ông khi yêu và khi cưới là 2 con người hoàn toàn trái ngược nhau. Khi đang yêu thì hết lòng tán tỉnh, đưa đón chiều chuộng nhưng 1 khi đã cưới về rồi thì hầu hết các ông đều bỏ bê vợ, cứ như thể cưới về rồi thì là của mình chăm hay không chăm thì cũng thế. Có những người chồng tệ đến nỗi đến sinh nhật vợ cũng quên, kỉ niệm ngày cưới cũng chẳng nhớ. Sống với nhau bao năm mà chưa từng hỏi vợ: ‘Em thích ăn gì?? Em muốn gì” hay thậm chí chưa từng tặng vợ bất cứ món quà gì dù chỉ là cái dây buộc tóc. Vợ thích màu gì, đau ở đâu hay buồn phiền gì cũng chẳng biết.

Không phủ nhận có những người chồng, vợ vẫn là nhất, chiều vợ còn hơn cả chiều con. Họ cưới bao năm nhưng vẫn mặn nồng yêu thương như ngày đầu tiên. Với những gia đình đó khiến ai cũng xuýt xoa ngưỡng mộ.

Còn chị, chị lại kém may mắn khi cưới phải anh chồng vô tâm, bất tài. Từ ngày cưới nhau, con cái và mọi thứ trong gia đình đều 1 mình chị lo liệu. Tiền nong chị cũng lo giỗ chạp nội ngoại mình chị liệu, còn anh thỉnh thoảng mới được cho vợ 1 vài triệu đóng tiền học cho con. Anh đi làm xây dựng nên nay đây mai đó, đi làm bao năm mà chẳng tích góp được gì, kể cả căn nhà nhỏ họ đang ở cũng phần lớn do chị vay mượn rồi cày cuốc trả.

(Ảnh minh họa)

Mỗi lần về nhà đáng lẽ chuyện chăn gối phải mặn nồng đằng này anh cũng bỏ bê, nếu có ân ái thì làm xong anh cũng lăn ra ngủ như chết chứ chẳng mấy khi ôm vợ tỉ tê tâm sự. Chị lấy chồng bao năm mà cô đơn còn hơn cả gái ế chưa chồng. Lúc nào chị cũng khao khát được chồng yêu thương quan tâm hoặc đơn giản là 1 vài tin nhắn quan tâm: ‘Em có khỏe không?? Mẹ con ăn cơm chưa??” cũng trở nên xa xỉ. Mỗi lần chị gọi chồng đều bảo: ‘Có gì không, không có thì cúp nhé kẻo tốn tiền”.

Cứ như vậy chị chán chẳng buồn gọi cho chồng nữa. Nhà có mỗi cô vợ mà chồng cũng không quan tâm nổi thì biết quan tâm ai. Mỗi lần anh về đều kéo bạn bè tới nhậu, nhiều hôm chị đi làm về muộn anh mới bảo:

– Tối nay có bạn tôi qua uống rượu đó, cô mua gì làm mồi nhậu đi nhé.

Chị tức điên vì giờ đó ai bán đồ ăn nữa. Có điện thoại để làm gì mà không nhắn tin gọi điện từ sớm để vợ còn lo liệu. Thức ăn chị mua về chỉ đủ để nấu cho gia đình. Có những lúc họ nhậu tới 2 giờ sáng, chị lại lúi húi dậy dọn bãi chiến trường. Sự vô tâm quá đáng của chồng thực sự khiến chị run rẩy và chán nản. Chồng chị là vậy lúc nào cũng ỉ lại vào vợ và thích sai khiến người khác. Trước mặt bạn bè thì luôn thể hiện mình là người chồng tốt, nhưng sau lưng thì trơ ra như đá gỗ.

Có lẽ cũng chính vì thế mà sau này chị buồn chán và ngã vào tay người đàn ông cùng khu phố. Anh ta đơn thân nuôi con và lúc nào cũng quan tâm tới chị. Có những hôm thấy chị về muộn tất bật đón con chợ búa nên anh ta thường đón con giúp chị vì 2 đứa nhỏ học cùng lớp. Cứ vậy họ dần có tình cảm với nhau.

Có lần ngày lễ của phụ nữ chị được anh ta mua cho 1 cái khăn voan rất đẹp và 1 túi đồ ăn. Có mỗi việc đó thôi mà chị hạnh phúc xao xuyến mãi. Là đàn bà có gia đình chẳng ai muốn lăng nhăng bên ngoài, nhưng đôi khi chính sự vô tâm của người chồng đã đẩy họ vào hoàn cảnh đó. Họ cố gắng để chồng hiểu rằng nếu vợ chồng không quan tâm nhau hôn nhân sẽ chết, giống như cây cối không chăm tưới và bón phân cây cũng héo rũ dần. Nhưng anh cứ không hiểu, nói đúng hơn là chẳng muốn hiểu.

Chồng lúc nào cũng chỉ xem vợ là cơm nguội, sai vợ như ô sin chứ chẳng bao giờ xem đó là người đàn bà của đời mình. Mình phải có trách nhiệm yêu thương bảo vệ họ. Chồng chị đi làm suốt đã vậy có bao tiền cho gái hết nên chị chán nản. Chuyện gì đến rồi cũng đến, chị đã vào nhà nghỉ với nhân tình. Biết làm vậy là xấu xa, đáng bị chửi rủa nhưng chưa bao giờ chị lại khao khát được yêu thương như vậy. Ở bên người mới chị như được sống lại, lòng chị vui như cây khô cạn được tưới nước.

Đàn ông à, các anh hãy nhớ đàn bà họ có thể chịu được khổ, nhưng lại không chịu nổi sự cô đơn và phản bội. Vì thế đàn ông hãy biết quan tâm lấy vợ mình, đừng xem thường và nghĩ rằng vợ mình có vứt ra đường cũng không ai ngó tới. Với các anh cô ấy nhàm chán nhưng đối với người khác cô ấy là cả 1 gia tài, 1 món quà quý giá đó, đừng có khinh kẻo có ngày mất vợ lại tiếc nuối.

HT- Theo khoevadep

Chia sẻ