Danh tính 2 cô giáo trói bé trai 4 tuổi ‘cứng người’: không chỉ chối đây đẩy mà còn…

Đi đón con ở trường mẫu giáo B Trực Đại (huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định), một phụ huynh cho biết nhiều lần nhìn thấy một bé trai bị buộc dây vào người, cột ở một góc lớp. Bức xúc, người này đã phản ánh lên cơ quan báo đài, nhờ làm rõ vụ việc. Thực hư câu chuyện này ra sao?

Xót lòng bé trai 4 tuổi bị cột vào góc lớp

Vị phụ huynh cũng gửi những đoạn clip và hình ảnh về sự việc này cho phóng viên. Qua clip có thể thấy, phụ huynh đứng từ ngoài cửa sổ và quay được hình ảnh một bé trai bị buộc dây vào thanh sắt cửa sổ, không thể đi đâu được. Sự việc diễn ra đã nhiều lần, phụ huynh này mong muốn cơ quan báo chí làm rõ vụ việc trên. Được biết, bé trai bị cột lại là cháu N.V.P. (4 tuổi, trú tại xã Trực Đại).

Khi đem vụ việc nói lại với bà H. (bà nội cháu bé), bà bàng hoàng bật khóc. Người bà 60 tuổi này cũng là người thân đang nuôi dưỡng cháu bé. Bà cho biết trước đây đi học về người cháu P. có nhiều vết thương, bầm tím khắp người. Khi bà đi hỏi cô giáo thì nhận được câu trả lời là cháu bị muỗi đốt.

“Sau khi xem hình ảnh tôi không tin vào mắt mình, tôi mong muốn làm rõ vụ việc, thương cháu tôi quá, sao lại đối xử với cháu tôi như vậy”, bà H. mếu máo.

Trong khi đó, hiệu trưởng mẫu giáo B Trực Đại cho biết: “Thực sự khi xem hình ảnh này, tôi hết sức bất ngờ, bởi giáo viên trường này chưa bao giờ vi phạm đạo đức nghề nghiệp, trường chúng tôi là trường đạt chuẩn quốc gia. Chúng tôi sẽ làm việc, vào cuộc xác minh, làm rõ vụ việc này, nếu đúng là cô giáo trong trường làm thì sẽ xử lý nghiêm và báo cáo lại quý báo khi có kết quả. “

Cô giáo ban đầu chối tội, cuối cùng cũng thừa nhận sự việc

Ban đầu, trả lời phóng viên, cô Tỵ và cô Hiền, 2 giáo viên đứng lớp của cháu P. xác nhận hình ảnh đúng là trong lớp học và đúng là cháu P. Tuy nhiên cả hai đều khẳng định mình không có hành vi như vậy. “Có thể vụ việc này xảy ra vào lúc giờ ăn trưa, chúng tôi xuống bếp ăn trưa không để ý nên có ai đó đã làm việc này để đổ oan cho chúng tôi. Từ trước tới nay chúng tôi đều đối xử tốt với cháu P. nói riêng và cáu em trong lớp nói chung”, cô Tỵ chia sẻ.

Sau đó, khi vụ việc được trình báo cho chính quyền địa phương, lãnh đạo UBND và phòng giáo dục xuống trường xác minh sự việc. Lúc này, trong bản tường trình, hai cô giáo mới thừa nhận hành vi buộc dây vào người cháu P để cháu khỏi quậy phá, chạy lung tung.

Ông Nguyễn Văn Huy – phó chủ tịch UBND xã Trực Đại xác nhận, cháu P. đang có chứng tăng động không giống như người bình thường. Nói thêm về vụ việc, ông Huy cho biết, cháu P. có hoàn cảnh rất đặc biệt. Bố cháu là N.V.H ăn chơi lêu lổng, bị bắt đi tù về hành vi đánh bạc, khi vừa mãn hạn tù thì H. tiêm thuốc, bị sốc và tử vong. H. mất khi cháu P. còn chưa chào đời, lúc ấy mẹ cháu là người giỏi giang (có bằng thạc sỹ) sinh con. Nhưng không lâu sau, chị mắc bênh thần kinh, bỏ lại cháu P. cho mẹ chồng rồi bỏ đi. Có lẽ mẹ cháu bé gặp cú sốc lớn trong lúc mang thai nên cháu bé sinh ra đã không được bình thường. Cũng theo vị phó chủ tịch UBND xã, P. có chứng tăng động, 1 tháng được đi chữa trị chứng bệnh thần kinh 10 ngày. P ở với bà nội già yếu, không có khả năng chữa trị cho cháu nên bà không vào viện như sự chỉ định của bác sĩ mà xin nhà trường giữ cháu mấy năm nay. Thương gia cảnh của bà nên nhà trường tạo điều kiện cho P đến lớp…

Vẫn biết cô giáo khó khăn, nhưng sao lại đối xử với trẻ nhỏ không như một con người, quá phản cảm!

Đối với một đứa bé có hoàn cảnh đặc biệt như P, rõ ràng ai cũng hiểu là việc chăm sóc em gặp nhiều khó khăn, nhất là đối với các cô giáo phải một lúc coi sóc hàng chục đứa bé khác. Nhưng không thể nào lại buộc dây, trói bé vào góc lớp như vậy được! Xót xa quá khi chúng ta thấy rằng hình ảnh đó chẳng khác với hình ảnh chú cún bị gô cổ cột vào 1 góc bao nhiêu. Nỡ lòng nào đối xử với một đứa bé như vậy? Chưa kể rằng khi sự việc bị đưa ra làm rõ, ban đầu các cô giáo còn chối, bảo rằng mình không làm, ai đó đã dàn dựng câu chuyện này.

Người lớn, nhất là những nhà giáo, người làm nhiệm vụ cao cả là dạy dỗ cho người khác thì không nên dối trá, chuyện không nói có, chuyện có nói không. Khi các cô đã không thành thật thì các cô còn dạy được ai sự trung thực. Nếu việc các cô làm là đúng thì các cô đã không chối. Biết sai vẫn làm, lại lấy lí do vì bé nghịch phá, không quản được thì thật là khó chấp nhận. Nhất là những hình ảnh đó lại diễn ra ngay trong lớp học, trước bao nhiêu ánh mắt trẻ thơ. Những đứa trẻ non nớt sẽ nhìn thấy, và trong tâm tưởng của chúng, thì việc đối xử với người khác bằng cách cột trói là chuyện bình thường, bởi hàng ngày chúng vẫn thấy cô giáo làm như vậy. Rồi sau này, những đứa trẻ sẽ đối xử với những người xung quanh, bạn bè, đồng loại ra sao? Thật là hình ảnh quá phản cảm và phản giáo dục.

Vẫn biết rằng khi nhà trường nhận cháu bé đặc biệt vào học là đã rất cảm thông cho hoàn cảnh của hai bà cháu. Nhưng đối xử như vậy với đứa trẻ thì thật là bất nhẫn thay. Dù có như thế nào, thì cũng khó mà biện minh cho hành động phản cảm và có phần tàn nhẫn với trẻ thơ như thế. Đau lòng hơn khi câu chuyện này lại xảy ra ở trường học. Đau quá các cô giáo ơi!

Theo Phụ nữ sức khỏe/ Báo Gia đình Việt Nam

Chia sẻ